Thiên đao - Hồi 02

Đặt bẫy phòng sát thủ
Mật thất giấu giai nhân


“Thiên Đao!”, vừa thoáng thấy thự danh ở góc dưới tấm vải trắng, Luyện Chân Chân không kìm được la hoảng một tiếng, Thẩm Thăng Y cũng sửng sốt.
Toàn Tổ Vọng giọng nói càng trầm, nói “Mười năm không có chút tin tức gì, không ngờ y lại bỏ văn theo võ, mười năm khổ tâm, không ngờ y lại luyện thành võ công đáng sợ, lấy được cái xước hiệu ghê người ấy”.
Toàn Tổ Vọng lại vỗ tay cái nữa.
Giải Ngữ và Tiêu Sầu lại đẩy tấm bình phong ra, một tấm vách lớn lập tức xuất hiện trước mắt mọi người.
Trên vách treo một hàng ba cuốn trục, trên tấm vải trắng đều viết chữ, nhưng hoàn toàn không phải là thi từ ca phú mà là ba câu chuyện!
Ba câu chuyện kinh tâm động phách.
Bốc Khiếu Hổ.
Sát thủ hàng đầu trong Thập nhị liên hoàn ổ.
Mùa xuân năm trước, ngoài Thập nhị liên hoàn ổ xuất hiện huyết thư vải trắng của Thiên đao, trên viết ngày mười chín, hai mươi, hai mươi mốt, trong ba ngày ấy ắt giết Bốc Khiếu Hổ.
Ngày hai mươi tháng ba, Bốc Khiếu Hổ chết trong phòng ngủ, chết dưới thanh đao của Thiên Đao!
Diêm Khôn, còn gọi là Diêm Huyết Thủ.
Đại đạo độc hành ở Thiểm Tây, Huyết thủ vô địch, mười tám tuổi tới phường Thiên Long đánh cướp, giết chết Thiên Long Thần Đao Luyện Phi Vân, năm mười chín tuổi say giết Chưởng môn tục gia phái Võ Đương Doãn Bảo Nghĩa, sau đó cướp tiêu vô số, giết người vô số.
Mùa đông năm trước, Diêm Khôn nhận được huyết thư vải trắng của Thiên Đao, hẹn ngày mười chín, hai mươi, hai mươi mốt tháng mười một.
Ngày hai mươi tháng mười một, Thiên Đao giết Diêm Khôn.
* * * * *
Tiêu Sư Lượng.
Cao thủ Mật tông, hai mươi tuổi qua đông tới Trung Nguyên, hai mươi tuổi nổi tiếng ở Trung Nguyên.
Mùa hè năm nay, Tiêu Sư Lượng nhận được huyết thư vải trắng của Thiên đao, hẹn ngày mười chín, hai mươi, hai mươi mốt tháng năm.
Ngày hai mươi tháng năm, Tiêu Sư Lượng phơi xác trong nhà, phơi xác dưới đao!
* * * * *
Ba cuốn trục cộng lại chưa đầy hai trăm năm mươi chữ, nhưng thừa sức khiến người ta phách động tâm kinh.
Toàn Tổ Vọng chờ Thẩm Thăng Y, Luyện Chân Chân quay lại nhìn mình mới nói “Ba cuốn trục này là căn cứ vào những điều ta biết và những tư liệu mà Tra bổ đầu cung cấp tổng hợp viết ra, từ đó mà nhìn, chúng ta có thể biết được mấy điều như sau...”.
“Thứ nhất, huyết thư vải trắng của Thiên Đao, đã nói là làm”.
“Thứ hai, Thiên Đao giết người ắt hạn trong ba ngày, ắt chọn ngày mười chín, hai mươi, hai mươi mốt hàng tháng nhưng ngày giết người ắt là hai mươi”.
“Thứ ba, Thiên Đao võ công cao cường, trước nay vô địch”.
“Thứ tư, Thiên Đao chính là Nam Cung Bình”.
“Thứ năm, ngày mai nhất định Nam Cung Bình sẽ giết Tuyết phu nhân”. Toàn Tổ Vọng giọng nói chợt trầm xuống, từng tiếng từng tiếng buông ra “Hôm nay là ngày mười chín, ngày mai chính là ngày hai mươi tháng mười hai”.
Tuyết phu nhân đến lúc ấy mới biến sắc.
Luyện Chân Chân bên cạnh chợt nói “Chỉ e Thiên Đao chưa chắc đã là Nam Cung Bình”.
Toàn Tổ Vọng ngạc nhiên hỏi “Luyện cô nương nói như thế là có ý gì?”
“Trong ba câu chuyện nói trên, rõ ràng là Thiên Đao đã giết ba người kia, nhưng theo chỗ ta biết thì trước khi ba người kia chết, Thiên Đao hoàn toàn không đưa tới chỗ họ một pho tượng sáp”.
“Cô là nói pho tượng này à?”, Toàn Tổ Vọng quay người qua, ngẩng đầu nhìn lên pho tượng khỏa thân, nói “Pho tượng này là chính tay Nam Cung Phác nặn ra, chứ Nam Cung Bình vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy vị Tuyết phu nhân này của bọn ta khỏa thân”.
Tuyết phu nhân nói tiếp “Lúc y nặn pho tượng này, ta đã bảo thằng ngôc ấy tặng cho ta, nhưng y cứ đòi ta phải đáp ứng hôn sự xong mới chịu...”.
Luyện Chân Chân hỏi chen vào “Lúc ấy không phải y vừa cưới vợ chưa bao lâu sao?”
“Ờ”, Tuyết phu nhân đắc ý cười một tiếng “Nhưng y lại tỏ ý chỉ cần ta đáp ứng thì y sẽ lập tức ly dị người vợ vừa cưới về không bao lâu”.
“Thế thì chẳng trách gì người vợ ấy của y tuyệt vọng tự tử”, Luyện Chân Chân cười nhạt một tiếng “Gã khốn Nam Cung Phác ấy đúng là đáng chết”.
Tuyết phu nhân ánh mắt dời lên pho tượng, nói “Hiện tại rốt lại pho tượng đã gởi tới cho ta rồi, nhưng bỗng không lại có một nhát đao từ Mi tâm rạch thẳng xuống tới ngực, làm hỏng mất rồi”.
Tra Tứ nãy giờ im lặng không nói, lúc ấy đột nhiên lên tiếng “Hoàn toàn không phải bỗng không, đó là lời báo trước thứ hai về việc giết người của Thiên Đao”.
Tuyết phu nhân nghe thấy Tra Tứ lên tiếng lại vui vẻ, quay nửa người qua “Ngươi nói đi, y là báo trước chuyện gì?”
Tra Tứ cười nhạt nói “Nếu y giết cô, ắt sẽ một đao từ Mi tâm rạch thẳng xuống tới ngực”.
Tuyết phu nhân “Ái chà” một tiếng, hai tay hoảng hốt đè vào trước ngực “Ta nhút nhát lắm, ngươi đừng dọa ta”.
Nghe lời lẽ ấy, giọng nói ấy thì có chút nào là sợ hãi đâu.
Ồ, người đàn bà này.
Tra Tứ quả thật không còn cách nào, thở dài một tiếng, nói “Nhớ lại ta nửa đời đi lại chốn nha môn, những vụ án thế này không phải là mới thấy lần thứ hai, cô không chịu tin thì ta cũng chẳng biết làm sao”.
Tuyết phu nhân lúc bấy giờ mới không còn vẻ đắc ý nữa.
“Thiên Đao Nam Cung Bình này, võ công có thể không biết cao cường thế nào, nhưng rõ ràng không phải là một kẻ không có đầu óc, từ việc y hẹn trước ba ngày cũng có thể thấy được một hai phần”. Tra Tứ một khi mở miệng lại nói nhiều “Vào ngày thứ nhất và ngày cuối cùng trong ba ngày, với tâm lý của người thường mà nói thì vẫn cẩn thận hơn nhiều, nhất là ngày cuối cùng, trong đó chỉ có ngày giữa dễ sơ suất hơn cả, nên y chọn ngày ấy...”.
“Bọn ta là tổng hợp những tài liệu thu thập được mới khẳng định có lẽ Bốc Khiếu Hổ không ngờ tới, Diêm Khôn cũng chưa chắc đếm xỉa, mà Tiêu Sư Lượng cũng nhất định không để ý”. Tra Tứ khịt mũi một tiếng, nói “Hiện tại ba người bọn họ đều đã chết dưới Thiên đao, điều đó đã đủ nói rõ”.
Luyện Chân Chân bên cạnh cười nói “Đó có thể chỉ là thói quen giết người của y, chứ thật ra võ công của y vô cùng cao cường, ba người Bốc Khiếu Hổ tuy đã cẩn thận nhưng đến lúc ấy vẫn khó tránh khỏi cái chết cũng chưa biết chừng”.
Tra Tứ gật đầu nói “Chuyện đó cũng không phải không có khả năng, nên mới rồi ta chỉ nói có lẽ, nhưng bất kể thế nào vẫn có một chuyện có thể khẳng định, đó là ngày mai Thiên Đao ắt xuất hiện, ắt giết Tuyết phu nhân”.
“Ngươi đừng dọa ta nữa có được không vậy?”, Tuyết phu nhân ứng tiếng nghiêng đi một cái, co rúm người lại, dường như quả thật rất sợ hãi, nửa người trên cơ hồ ngả vào lòng Tra Tứ.
Luyện Chân Chân nhìn thấy rất rõ, bất giác cau mày, nhìn qua Toàn Tổ Vọng thì y đang thở dài một tiếng.
Thẩm Thăng Y thì thản nhiên như không nhìn thấy, trên mặt không lộ vẻ gì.
Tra Tứ đối với việc này cũng không biết đã quen hay không, nhưng không hề phản ứng, cũng không đếm xỉa gì tới Tuyết phu nhân, chỉ nói một mình “Hôm nay là ngày mười chín tháng mười hai, chính là ngày đầu tiên trong kỳ hạn ba ngày của Thiên Đao, mấy giờ trước đây vẫn bình an vô sự, Thiên Đao chẳng qua chỉ đưa tới một pho tượng sáp, pho tượng ấy đã vào cửa, chỉ e Thiên Đao có thể xuất hiện bất cứ lúc nào”.
Toàn Tổ Vọng sửng sốt, nói “Không phải y chỉ giết người vào ngày hai mươi sao?”
Tra Tứ nói “Nếu đó không phải là thói quen thì y chọn ngày hai mươi chẳng qua là chọn thời cơ thích hợp, chỉ cần chúng ta vì biết chuyện ấy mà sơ suất việc đề phòng trong ngày mười chín, nếu y không biết thì rất hay, nếu không thì chắc chắn nhất định không bỏ qua cơ hội tốt như thế, sẽ đổi qua hạ thủ vào ngày mười chín hôm nay”.
Toàn Tổ Vọng nói “Chưa chắc y đã biết”.
“Cũng chưa chắc là tuyệt đối không biết, y vì giết người mà tới, vì phục thù mà tới, há lại không chờ cơ hội từng giờ từng khắc, hay tạo ra cơ hội? Biết đâu hiện tại y đang ở đâu đây nhìn trộm, chờ thời cơ xuất thủ”. Tra Tứ đột nhiên quay người chỉ ra ngoài một cái.
Y là chỉ ra ngoài cổng.
Tất cả những ánh mắt ở đó đều lập tức chuyển ra ngoài cổng, thậm chí Thẩm Thăng Y cũng không phải là ngoại lệ.
Tuyết phu nhân đôi mắt càng mở to, trong mắt rốt lại đã có vẻ sợ hãi.
Ngoài cổng hoàn toàn không có ai.
Gió đang thổi gấp, phong linh trước mái hiên khua leng keng, trong cảnh yên tĩnh càng nghe thấy rất rõ.
Tiếng phong linh vốn du dương dễ nghe, nhưng trong chớp mắt ấy lại biến thành âm trầm ngụy dị.
Tuyết phu nhân lại biến sắc, buột miệng hỏi “Là tiếng gì thế?”
Tra Tứ ngẩn ra rồi chợt cười lớn “Chẳng lẽ cô chưa từng nghe gió thổi làm phong linh khua lên à?”
Tuyết phu nhân nghe nói cũng sửng sốt, nhưng kế đó lập tức nhấc hai nắm tay trắng muốt lên đấm vào Tra Tứ.
Danh phù kỳ thực, quả thật đó là hai nắm tay trắng muốt, nắm tay vừa nhấc lên, tay áo đã rơi xuống, để lộ ra hai cánh tay khinh sương tựa tuyết, quả thật giống như chạm bằng ngọc trắng.
Tuyết phu nhân không thẹn là Tuyết phu nhân.
Thẩm Thăng Y nhìn Tuyết phu nhân một cái, lại nhìn lên pho tượng một cái, bất giác thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài còn chưa tắt, Tra Tứ bên kia ít nhất cũng đã bị đấm bốn năm quyền.
Dường như loại quyền ấy cho dù đánh bốn năm mươi quyền cũng chỉ làm tê làm ngứa.
Cũng không biết Tra Tứ ngứa ở chỗ nào, tê ở chỗ nào, tuy chưa ngã xuống nhưng nét cười trên mặt đã bị đánh tan đi.
Tuyết phu nhân nửa người trên lập tức ngả vào lòng Tra Tứ, như cười mà miệng nhấm nhẳng “Ngươi ấy à, ngươi giỏi dọa người ta lắm”.
Tra Tứ nhướng mày, y không đếm xỉa gì tới Tuyết phu nhân, cũng không đẩy Tuyết phu nhân ra, chỉ nhìn Toàn Tổ Vọng.
Hai người Thẩm Thăng Y, Luyện Chân Chân ánh mắt không hẹn mà cùng hướng qua Toàn Tổ Vọng.
Toàn Tổ Vọng chỉ đành ra ngựa.
“Đủ rồi!”, y vung mạnh tay một cái, lớn tiếng nói “Cô mà còn quấy nhiễu ầm lên như thế, làm phiền Tra bổ đầu như thế, thì ta sẽ nhốt cô lại đấy”.
Tuyết phu nhân lại bật tiếng cười, cười khanh khách giống như một con gà mái vừa đẻ được vài quả trứng, nói “Ngươi nói câu ấy bao nhiêu lần rồi?”
Toàn Tổ Vọng làm mặt lạnh, nói “Bất kể là bao nhiêu lần, nhưng lần này ta không nhốt cô lại không xong”.
Tuyết phu nhân tiếng cười thu lại, kế đó lập tức từ lòng Tra Tứ nhảy ra, kêu lên “Ngươi dám à?”
“Đại trượng phu một lời đã nói ra, ngựa tứ khó đuổi”, Toàn Tổ Vọng lại ưỡn ngực ra.
Tuyết phu nhân dường như lần đầu tiên thấy Toàn Tổ Vọng có khí khái trượng phu như thế, hai mắt càng mở to, trừng trừng nhìn Toàn Tổ Vọng, cười nhạt nói “Được rồi, ngươi dám à, để xem từ đây trở đi ta còn thèm nhìn tới ngươi nữa không”.
Toàn Tổ Vọng ngẩng đầu lên, hết sức cao giọng “Đêm qua ta nghĩ ngợi suốt đêm, rất khó khăn mới nghĩ ra một cách, sáng nay nói với Tra bổ đầu, y cũng cho rằng nên làm như thế, vì sự an toàn tính mạng cho cô, bất kể thế nào cô cũng phải nghe lời ta một lần”.
Tuy y cao giọng, nhưng lời lẽ lại yếu đi.
Tuyết phu nhân nghe thấy lại quay đầu qua, ánh mắt rơi lên mặt Tra Tứ, lộ nét tươi cười hỏi “Vậy rốt lại là cách gì, nhất định phải nhốt ta lại à?”
Cách là cách Toàn Tổ Vọng nghĩ ra, Toàn Tổ Vọng cũng đang ngồi bên cạnh, mà không hỏi chồng mình lại đi hỏi người khác, loại nữ nhân như Tuyết phu nhân quả thật rất ít có.
Loại nam nhân như Toàn Tổ Vọng cũng rất ít thấy, y không những không để ý, mà còn nói giúp “Tra huynh ăn nói lanh lợi, nói chuyện cũng rành mạch hơn ta, không ngại gì cứ nói giúp ta”.
Tra Tứ cũng không từ chối, cũng không nhìn Tuyết phu nhân, nhìn qua Thẩm Thăng Y và Luyện Chân Chân, trầm giọng nói “Phần lớn bằng hữu thành danh trong võ lâm đều giữ lời hứa, Nam Cung Bình hiện tại tính ra cũng đã thành danh trong võ lâm, chắc cũng không phải là ngoại lệ, vì thế chỉ cần chờ qua ba ngày sau kỳ hẹn, thì sau đó có thể không phải lo lắng gì”.
Thẩm Thăng Y gật đầu nói “Nhưng trong ba ngày ấy Tuyết phu nhân không thể rời khỏi nơi đây, nếu không kỳ hạn ba ngày ấy của Nam Cung Bình có thể kéo dài vô hạn”.
“Chuyện ấy ta biết, mà nói lại huyết thư trên vải trắng xuất hiện thì người ắt đã ở quanh đây, muốn rời đi cũng chưa chắc rời đi được”.
Tra Tứ ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Đương nhiên những mưu kế Trộm rồng tráo phượng, Dụ cọp rời núi không phải không giúp ích được gì, nhưng một là quá mạo hiểm, hai là khó đảm bảo ở đây không có người thông tin cho Nam Cung Bình, ba là hoàn toàn không phải là cách giải quyết triệt để, nên nói cho cùng, thì tốt nhất cứ ở lại đây”.
Tuyết phu nhân cười nói “Ngươi muốn ta ở lại đây chờ chết, còn nói là tốt nhất à?”
Tra Tứ không đếm xỉa gì tới, vẫn nói tiếp “Ba người Bốc Khiếu Hổ, Diêm Khôn, Tiêu Sư Lượng đều là nhân vật có danh tiếng trên giang hồ, võ công ra sao tuy ta không biết, nhưng người có thể giết được họ chắc chắc cũng không phải là kẻ tầm thường”.
Toàn Tổ Vọng bên kia cũng cười một tiếng, nói “Nam Cung Bình mà gọi là kẻ tầm thường, thì như ta chỉ e phải gọi là phế nhân”.
Câu nói vừa dứt, Toàn Tổ Vọng quay phắt người lại, tay phải vung một cái, cái chén trà trong tay rời tay bay ra, bay ra một trượng tám, đánh vào một cây cột.
Chát một tiếng, cái chén không vỡ mà chỗ bị đánh lại lõm xuống vài phân, cái chén khảm luôn vào cột.
Hoa Hoa Thái Tuế trên giang hồ nổi tiếng là văn võ song toàn, xem ra cũng không phải là lời bịa đặt, mấy mươi năm phong lưu như thế mà y vẫn không hề mất đi một thân võ công.
Thẩm Thăng Y và Luyện Chân Chân nhìn thấy rất rõ, bất giác khẽ gật đầu, Tra Tứ cũng biến sắc, rõ ràng vị Đại bổ đầu này cũng biết người biết của.
Toàn Tổ Vọng lại thở dài một tiếng “Người ta một khi đã già thì khí lực không tránh khỏi suy giảm, năm xưa ta ném như thế thì ít nhất cái chén cũng phải khảm một nửa vào cột”.
Không ai lên tiếng, ai cũng thấy rõ Toàn Tổ Vọng còn muốn nói nữa.
Toàn Tổ Vọng quả nhiên vẫn còn lời, lại nói tiếp “So với ta năm xưa, Diêm Khôn còn hơn một bậc”.
Tra Tứ chợt hỏi “Ngươi biết Diêm Khôn à?”
Toàn Tổ Vọng cười nói “Mọi người đều là bằng hữu cùng đường, tới nơi ấy rất nhiều, cũng có cơ hội chạm trán chứ”.
“Nơi nào?”
Toàn Tổ Vọng cười một tiếng hỏi lại “Ngươi có nghe chuyện bằng hữu giang hồ cấp cho ta một đống xước hiệu không?”
Tra Tứ gật đầu.
Toàn Tổ Vọng ngâm nga “Bình sinh thích cưỡi ngựa béo, thích mặc áo cừu nhẹ, già còn hoang đường, chết cũng phong lưu, không rời chén vàng, thường kề áo đổ, quen ngụ thanh lâu... Ngươi nói nơi ta tới nhiều nhất là nơi nào?”
“Thanh lâu”.
“Đúng là thanh lâu!”, Toàn Tổ Vọng cười lớn “Lão tiểu tử Diêm Khôn ấy tuy bộ mặt làm người ta chết khiếp nhưng còn lớn tật hơn cả ta, chỉ cần ra vào nơi ấy thì muốn chạm trán nhau cũng rất dễ, cũng vì bộ mặt ấy nên y hoàn toàn không vì thường lui tới mà được hoan nghênh, nghe nói ngoài chuyện nhiều tiền ra y còn rất hung dữ, mà quả thật y rất hung dữ, lần ấy ta chạm trán y đúng lúc y đang tranh hơi với người khác, lại tiếc là y mới ném cái chén trong tay vào cột, đối phương đã vội vàng dưới chân bôi dầu, ta là nhìn thấy oai phong một cái ném ấy của y”.
“Cái ném ấy hơn cả ngươi năm xưa à?”
“Con người của ta không biết khiêm tốn đâu”.
Tra Tứ nói “Diêm Huyết Thủ đã như thế, thì hai người kia chắc cũng không cần phải nói”.
Toàn Tổ Vọng gật đầu liên tiếp “Võ công Mật tông trước nay vẫn có tiếng ngụy dị, Tiêu Sư Lượng hai mươi tuổi qua đông tới Trung Nguyên, năm hai mươi tuổi nổi tiếng ở Trung Nguyên, thân thủ còn hơn cả Diêm Khôn, còn như Thập nhị liên hoàn ổ thì cơ hồ người trong giang hồ đều nghe danh biến sắc, Bốc Khiếu Hổ được kể vào loại sát thủ hàng đầu thì cũng không phải loại tầm thường có thể sánh được”.
Tra Tứ lập tức nói “Thế thì với một thanh Thiên đao của Nam Cung Bình, muốn giết Tuyết phu nhân quả thật rất đơn giản”.
“Chúng ta mà muốn cản trở y hạ thủ thì chỉ có cách tập trung tất cả nhân lực có thể tập trung, bảo vệ Tuyết phu nhân thật chặt chẽ, lúc Thiên đao xuất hiện thì dốc toàn lực cản trở”.
Tuyết phu nhân bên cạnh lại buông tiếng cười.
Tra Tứ trừng mắt nhìn Tuyết phu nhân một cái, nói “Cô còn cười gì thế?”
Tuyết phu nhân cười nói “Cũng không có gì, chẳng qua chỉ nghĩ tới bấy nhiêu người liều mạng vì ta thì thấy vui vẻ thôi”.
Tra Tứ hừ lạnh một tiếng, nói tiếp câu y chưa nói hết “Đó rõ ràng cũng là một cách, nhưng Thiên Đao xuất hiện lúc nào quả thật còn là một câu hỏi, cho dù chúng ta tập trung đủ nhân lực cũng không thể liên tiếp suốt ba ngày ba đêm cứ bảo vệ chung quanh Tuyết phu nhân, có thể chỉ e chưa đến ngày thứ ba người của chúng ta đã mệt mỏi, nên Toàn trang chủ nghĩ ra một cách”.
Tất cả những ánh mắt ở đó đều lập tức chuyển qua Toàn Tổ Vọng.
Toàn Tổ Vọng cười một tiếng vung tay tỏ ý bảo Tra Tứ cứ nói tiếp.
Tra Tứ nói tiếp “Đó là trong ba ngày hôm ấy, chúng ta đưa Tuyết phu nhân tới một nơi kiên cố dễ phòng thủ, chúng ta dễ thay phiên nhau qua lại canh giữ ngoài cửa, Thiên Đao mà tới thì cho dù giết hết tất cả những người canh giữ ngoài cửa, thì phá cửa xông vào cũng không phải chuyện dễ, mà cho dù có thể phá cửa xông vào thì trước khi y phá được cửa, những người khác cũng đã kịp thời kéo tới tiếp ứng...”.
Câu nói chưa dứt, Tuyết phu nhân đã kêu lên “Rốt lại các ngươi định nhốt ta vào chỗ nào?”
Toàn Tổ Vọng là người đầu tiên ứng tiếng cười nói “Không phải cô rất thích chỗ ta cất giấu ngọc thạch châu báu sao?”
“Ai mà thích chỗ ấy?”, Tuyết phu nhân nhếch mép nói “Ta là thích số ngọc thạch châu báu ấy thôi”.
“Ủa?”, Toàn Tổ Vọng lại cười “Vậy thì cũng thế”.
“Không phải cũng thế, ngươi thử đem tất cả số ngọc thạch châu báu ấy vào phòng ta xem ta có tới chỗ ấy không”.
“Ta cũng muốn làm theo ý cô, chỉ đáng tiếc số ngọc thạch châu báu ấy cất trong phòng thì không an toàn bằng chỗ ấy”, Toàn Tổ Vọng lại cười một tiếng “Người cũng thế mà”.
Tuyết phu nhân môi son máy động, đang định nói gì đó, Toàn Tổ Vọng đã cười lớn “Ờ, lần này cô có cơ hội rồi đấy, cô có thể ở lại chỗ ấy liên tiếp ba ngày mà ngắm nghía ngọc thạch châu báu”.
Tuyết phu nhân rốt lại đã hiểu ý Toàn Tổ Vọng, lại nhảy dựng lên nói “Cái gì, ngươi muốn nhốt ta vào đó à?”
Toàn Tổ Vọng cười lớn “Đúng là ta có ý ấy”.
Tuyết phu nhân rít lên “Ta không đi”.
“Được, cô không đi!”, Toàn Tổ Vọng làm mặt lạnh, chỉ vào pho tượng “Thì biến thành như thế cũng đừng trách ta”.
Tuyết phu nhân đưa mắt nhìn theo tay y, thấy vết thương từ Mi tâm rạch thẳng xuống tới ngực pho tượng, tuy chưa biến sắc nhưng đã im bặt.
Toàn Tổ Vọng dịu dàng nói tiếp “Sáng nay ta đã nói với Tra bổ đầu, thấy nên làm như thế, nên đã lập tức sai ba người Giải Ngữ, Tiêu Sầu và Toàn Nghĩa sắp xếp các thức cần dùng, ta lại đích thân tới bố trí cho cô, tuy không thoải mái lắm nhưng cũng không phải làm khó gì cô, chỉ cần cô chịu ủy khuất ba ngày là được”.
Tuyết phu nhân chẩu chẩu môi, không nói gì.
Toàn Tổ Vọng cũng không đếm xỉa tới, quay qua nói với Thẩm Thăng Y “Chỉ đáng tiếc tuy chỗ ấy kiên cố nhưng lại hiềm nhân thủ không đủ, nếu Thiên Đao giết người thì cho dù bọn ta kịp thời hay biết, kịp thời kéo tới nhưng dốc hết sức của bọn ta chỉ e cũng chưa chắc ứng phó được, về điểm này ta đã sớm suy nghĩ, nên trước đó đã sai Nhiệm Thiếu Khanh cháu ta trưng tập ba mươi sáu cánh cung cứng, ba mươi sáu cung tiễn thủ tới”.
Luyện Chân Chân phì cười một tiếng, nói “Có phải là bọn người tập kích bọn ta ở quán điểm tâm sáng nay không?”
“Ờ”, Toàn Tổ Vọng nhún vai.
“Ngươi hy vọng dùng họ đối phó với Thiên Đao à?”
“Ta quả thật không dám vọng tưởng như thế, chỉ là mong họ ít nhiều có thể cản trở được, nào ngờ toàn bộ ba mươi sáu người lại không đỡ nổi một đòn!”. Toàn Tổ Vọng thở dài một tiếng, trên mặt lại chợt hiện ra nét tươi cười “May mà một đòn ấy lại đánh ra được hai vị, chỉ cần mời hai người các vị giúp đỡ, thì sự tình dễ rồi”.
Thẩm Thăng Y hững hờ cười một tiếng không đáp, Luyện Chân Chân lại hỏi lại “Vậy ngươi muốn bọn ta giúp đỡ thế nào?”
“Chỉ mời hai vị ở lại trong tiểu trang ba ngày, lúc cần thiết thì giúp một tay mời Thiên Đao ra ngoài trang cho”.
“Nặng lời quá nặng lời quá”. Luyện Chân Chân phì cười một tiếng, lại nói tiếp “Ta thì tới đây là được, còn Thẩm đại ca, ta thấy tốt nhất là ngươi nên tìm hiểu xem rốt lại y là người thế nào”.
Toàn Tổ Vọng nghiêm trang nói “Ta đã sớm tìm hiểu rồi”.
“Thế thì về vị Tuyết phu nhân này của ngươi, đương nhiên ngươi càng rõ hơn chứ”.
Toàn Tổ Vọng lại thở dài một tiếng.
Luyện Chân Chân liếc Thẩm Thăng Y nói “Chuyện này trừ phi y cũng tò mò như ta, nếu không thì quả thật ta không nghĩ ra lý do gì khiến y phải nhúng tay vào chuyện này”.
Toàn Tổ Vọng chân mày nhíu vào rồi giãn ra, lại lộ nét tươi cười, nói “Ít nhất cũng có một lý do mà”.
“Ủa?”, Luyện Chân Chân ngạc nhiên nhìn Toàn Tổ Vọng.
Toàn Tổ Vọng cười nói “Chỉ cần cô nương ưng thuận ở lại, thì chắc chắn Thẩm đại hiệp cũng sẽ tuân lời”.
Luyện Chân Chân ngẩn ra.
Nàng rốt lại vẫn chưa quên chẳng qua chỉ mới quen Thẩm Thăng Y vào sáng sớm hôm nay.
Nhất thời nàng không biết làm sao là tốt, liếc Thẩm Thăng Y một cái, mặt đã đỏ bừng, may mà vị Thẩm đại ca này của nàng hoàn toàn không để nàng khó xử, lập tức giải vây giúp nàng, nói “Cô thích ở lại thì chúng ta ở lại cũng hay”.
“Chúng ta à?”, Luyện Chân Chân nghe xong, cả mắt cũng lộ vẻ tươi cười.
Toàn Tổ Vọng lại càng mừng rỡ vì được quá cả lòng mong mỏi, cười lớn nói “Thẩm đại hiệp và Luyện cô nương đều ưng thuận ở lại, thì lão phu có thể yên tâm rồi”.
Thẩm Thăng Y hững hờ nói “Ngươi yên tâm không khỏi hơi sớm, có thể đến lúc ấy ta tụ thủ bàng quan, thậm chí có thể ta không phải là đối thủ của Thiên Đao”.
Luyện Chân Chân phì cười nói “Tại sao ngươi không phải là đối thủ của Thiên Đao?”
Toàn Tổ Vọng bên cạnh cười rộ không ngớt, nói “Chỉ cần Thẩm đại hiệp ở lại là ta yên tâm mà”.
Thẩm Thăng Y chỉ đành im bặt.
Toàn Tổ Vọng lập tức quay qua Tuyết phu nhân “Cô còn không mau tới tạ ơn Thẩm đại hiệp à?”
Tuyết phu nhân lại cười ầm lên, nói “Thẩm đại hiệp này là cái gì?”
Toàn Tổ Vọng đang định quát át đi, Luyện Chân Chân bên cạnh đã cười nói “Không phải là cái gì cả, mà là người, là nam nhân”.
“Nam nhân thì có chỗ nào hay?”
“Cũng không có chỗ nào hay, chỉ là kẻ nắm sự sống chết của ngươi, hiện tại người muốn giết ngươi là nam nhân, người có thể cứu ngươi cũng chỉ là nam nhân”.
Tuyết phu nhân hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa, Toàn Tổ Vọng bên cạnh đứng lên, cao giọng nói “Hiện tại chúng ta tới xem chỗ ấy thì thế nào?”
Thẩm Thăng Y gật đầu ưng thuận.
Toàn Tổ Vọng cũng không nói nhiều, buông ra một tiếng “Mời”, nhấc chân bước ra đầu tiên.
Tra Tứ ôm quyền nhìn Thẩm Thăng Y, cũng đứng lên, Tuyết phu nhân liếc mắt nhìn thấy, lập tức đi theo.
Thẩm Thăng Y không kìm được lắc đầu.
Luyện Chân Chân bên cạnh khe khẽ kéo tay áo Thẩm Thăng Y, hạ giọng nói “Thẩm đại ca, ngươi có trách ta không?”
“Không có chuyện ấy đâu”, Thẩm Thăng Y hững hờ cười một tiếng.
Luyện Chân Chân lúc ấy mới yên tâm, duyên dáng cười nói “Ta chẳng qua cũng chỉ là muốn biết thanh Thiên đao ấy ra sao”.
Thẩm Thăng Y ánh mắt rơi xuống thanh trường đao vỏ đen bên hông Luyện Chân Chân, nói “Hai đao tranh phong, khó mà giữ được không bị tổn thương, ta thấy những kẻ mà Thiên đao giết cũng chẳng phải tốt lành gì, biết đâu y cũng là người trong đạo hiệp nghĩa, nếu có thể không dùng đao thì tốt nhất là đừng dùng”.
Luyện Chân Chân còn chưa trả lời, phía ngoài sảnh đã vang lên tiếng của Toàn Tổ Vọng.
“Thẩm đại hiệp, Luyện cô nương, mời qua bên này!”
* * * * *
Ra khỏi đại sảnh, vòng qua bên trái, qua đường hoa kính, một cánh cửa vòm, mười hai gian sương phòng, lại là một đường hoa kính ngắn ngắn.
Bốn phía tảng đá xanh trên đó không có rêu xanh, hoa cũng chưa nở.
Tuy mùa xuân còn cách không xa, nhưng rốt lại vẫn chưa hết mùa đông.
Đông sâu trăm cỏ úa, Mai lạnh lẻ mùi hương.
Trên hoa kính chỉ có mùi hương mai.
Chỗ tận cùng của mùi hương mai là một tòa giả sơn lớn, bên cạnh là một dãy bậc đá thẳng lên, trên cùng là một khoảnh bình đài rộng lớn, có một tòa thạch đình.
Tòa giả sơn to bao nhiêu, có thể đoán biết được.
Chỗ tận cùng mùi hương mai vẫn chưa phải là chỗ cuối cùng đường hoa kính, tòa giả sơn cũng chỉ là một bên của đường hoa kính.
Toàn Tổ Vọng dừng bước trước tòa giả sơn.
“Bất kể nhìn thế nào, ở đây cũng chỉ giống một tòa giả sơn, muốn phát giác ra thạch thất phía sau tòa giả sơn đã không dễ, muốn tìm được cánh cửa của gian thạch thất ấy và ổ khóa chỗ nào cũng khó khăn như thế, không có chìa khóa mà muốn mở cửa thạch thất lại càng là vọng tưởng”. Toàn Tổ Vọng lập tức đưa tay ấn vào một chỗ lồi ra trên tòa giả sơn.
Cách một tiếng, chỗ lồi ra ấy theo bàn tay lõm xuống, một phiến đá vuông trên vách tòa giả sơn đồng thời di động.
Phía sau cánh cửa đá là một tấm thạch bản sạch sẽ nhẵn nhụi, trên đó hiện ra hai lỗ khóa.
Toàn Tổ Vọng đưa tay vào bọc lấy ra hai chiếc chìa khóa hình thù kỳ lạ, nói “Thạch thất này là do cao thủ ở kinh thành chế ra, cửa thạch thất thì phối hợp với thợ khéo Ba Tư chế ra ổ khóa, nếu muốn mở nhất định phải dùng hai chiếc chìa này”.
Toàn Tổ Vọng lập tức tra chìa vào ổ khóa.
“Bộ khóa này tổng cộng chỉ có hai bộ chìa, mỗi bộ chìa có hai cái, tổng cộng có bốn cái, cả bốn cái đều trong tay ta, đó tức là nói chỉ có ta có thể mở được bằng cách thức chính đáng”. Toàn Tổ Vọng ngừng lại một lúc rồi nói tiếp “Mới rồi các ngươi đều đã nhìn thấy, hai chiếc chìa khóa này hình dáng hoàn toàn khác nhau, cũng phải dùng cả hai cái một lúc mới có thể mở cửa, nếu thiếu một cái là không được, thậm chí vị trí, thứ tự trước sau cũng phải đúng quy định, nếu lầm lẫn, trong ổ khóa sẽ có mảnh gang bật ra giữ chìa chết cứng trong ổ, lúc ấy không những không mở được cửa mà cả việc rút chìa ra mở lại lần nữa cũng không làm được”.
Luyện Chân Chân nghe tới đó, nhịn không được hỏi “Tức là nói nếu lầm lẫn thì cánh cửa này không sao mở được nữa phải không?”
Toàn Tổ Vọng lắc đầu “Với người khác thì đúng là như thế, nhưng ta thì là ngoại lệ, trong cánh cửa này còn có một cái chốt xảo diệu có thể kéo mảnh gang ấy trở về chỗ cũ, để ta lấy chìa khóa ra”.
“Đúng như người ta vẫn nói là Người ta có khi lỡ tay, cả ta cũng khó mà không có ngày lỡ tay, nên không thể thiếu được cái chốt ấy, còn như cái chốt ấy gắn ở chỗ nào, thì thứ lỗi cho ta không thể phụng cáo”. Toàn Tổ Vọng áy náy cười một tiếng, trước sau lách cách vặn mỗi chiếc chìa ba vòng, đến khi chiếc chìa thứ hai xoay xong vòng thứ ba thì leng keng hai tiếng, hai chiếc chìa đột nhiên bắn ra.
Một mảnh vách đá đối diện với tấm thạch bản có ổ khóa cũng tự động di chuyển qua một bên, phía dưới lại là một tấm thạch bản sạch sẽ nhẵn nhụi, trên mặt khảm một cái vòng gang to bằng miệng chén.
Toàn Tổ Vọng cất chìa khóa vào bọc, đưa tay nắm cái vòng gang, dùng sức kéo một cái, một tràng tiếng lách cách vang lên, một hòn giả sơn cao khoảng bảy thước, rộng ba thước bốn phía tấm thạch bản bị y kéo ra!
Đó là một cánh cửa, là một tấm đá xanh dày gần hai thước, nếu không dùng chìa khóa mà phải đục phá chỉ e phải mất một hai ngày.
“Cánh cửa này dày bằng nửa bức tường thạch thất, trừ phi tìm được đúng cánh cửa, nếu không muốn đục phá, thì với sức lực một người, cho dù có dụng cụ thật sắc bén, ngày đêm không ngừng đục phá chắc chắn cũng không phải có thể trong vòng hai ba ngày mà làm được”. Toàn Tổ Vọng vỗ tay một cái, nói tiếp “Thiên Đao chẳng qua cũng chỉ là một người, nếu quả thật y chọn hôm nay để động thủ, cho dù y biết Tuyết phu nhân trốn tránh trong tòa giả sơn này, trong gian thạch thất này, thì đến lúc y đục được gian thạch thất này ra cũng đã quá kỳ hạn ba ngày của y, mà nói lại trong thời gian lâu như thế, chúng ta cũng không thể tụ thủ bàng quan để mặc cho y đục phá”.
“Nếu y kề đao vào cổ ngươi, bức bách ngươi phải giao chìa khóa rồi mở cửa thì sao?”, Luyện Chân Chân lập tức hỏi một câu.
“Nếu quả thật y làm như thế, mà quả thật đắc thủ, thì ta cũng chỉ còn cách đưa y tới trước gian thạch thất này, nói rõ cho y cánh cửa ở đâu”. Toàn Tổ Vọng vuốt chòm râu dài, đắc ý chỉ vào cánh cửa, nói “Trong ngoài cánh cửa đều có lỗ khóa, có thể mở ra từ phía ngoài, cũng có thể khóa lại từ bên trong, cũng có thể mở ra từ bên trong, khóa lại từ bên trong thì trước khi rời đi ta sẽ giao bốn chiếc chìa khóa này cho Tuyết phu nhân để cô ta khóa lại bên trong, đến ngày thứ tư ta sẽ tới báo cho cô ta biết mà mở ra, đó tức là sau khi ta rời đi, chỉ có một mình Tuyết phu nhân có thể tự do ra vào thạch thất này, cô ta mà không chịu ra thì cả ta cũng không còn cách nào”.
Tuyết phu nhân lập tức tru tréo “Đương nhiên ta muốn ra chứ, dù sao cũng không thể ăn được số ngọc thạch châu báu ấy mà no bụng được”.
Toàn Tổ Vọng vuốt râu cười nói “Chuyện đó thì cô cứ yên tâm, ta đã sớm chuẩn bị nước uống và lương khô, đối với cô mà nói như thế có thể khó mà nuốt được, chẳng qua chỉ trong ba ngày thì cô có thể gặp lại nhau gặp lại nhau rồi”.
Tuyết phu nhân chẩu chẩu môi không nói gì.
Toàn Tổ Vọng cũng không đếm xỉa tới nàng, quay lại nói “Nói thì nói thế, nhưng có thể Thiên Đao có cách của y, trong một giờ nửa khắc mở được cánh cửa này ra cũng chưa biết chừng, nên ngoài gian thạch thất này vẫn phải tiến hành những cách đề phòng khác, tòa giả sơn này lại vừa khéo ở trung tâm của trang viện, đình trên giả sơn gọi là đình Khả Nguyệt, chung quanh là sáu đường hoa kính nối với một quán, một sảnh, một gác, một viện, một tạ, một nhà, ý ta là định chia toàn bộ nhân thủ thành sáu nhóm, một mình ta ở quán Tiêu Tương, ba mươi sáu cung tiễn thủ tập trung ở sảnh Lạc Phương, Tiêu Sầu và Giải Ngữ ở viện Thính Tùng, Tra bổ đầu ở cao trên gác Phi Hoa, Toàn Nghĩa giữ tạ Lăng Phong, Nhiệm Thiếu Khanh giữ nhà Đãi Nhật, ba mươi sáu cung tiễn thủ chia làm hai nhóm, ngày đêm tuần tiễu chung quanh thạch thất, nếu phát giác ra có gì lạ, lập tức rúc còi lên, những người khác sẽ kéo tới đánh vào giữa mặt”.
Nhiệm Thiếu Khanh bên cạnh nãy giờ không nói gì, lúc ấy đột nhiên chen vào “Xin biểu thúc yên tâm, chuyện này thì ba mươi sáu người bọn họ thừa sức làm được”.
Toàn Tổ Vọng lạnh lùng liếc y một cái, nói “Ngươi đừng cho rằng vị biểu thúc này của ngươi đã già nên hoa mắt, không nhìn thấy gì, một trận đánh mới rồi, ta đã nhìn thấy họ rất rõ, ngươi bảo ta làm sao yên tâm chứ?”
Nhiệm Thiếu Khanh ấp úng nói “Đó chẳng qua...”.
“Còn chẳng qua gì nữa, nhưng người đã tới thì cứ để họ ở đó, ban ngày cứ theo kế hoạch của ta tuần tiễu quanh đây, đến chiều tối thì ngươi tập trung tất cả họ lui ra viện ngoài, đi tuần ở viện ngoài cũng được, đi tuần ngoài đường cũng được, cứ để họ tùy thích, nhưng không được la cà trong này nữa”. Toàn Tổ Vọng cười nhạt một tiếng “Với thân thủ võ công của họ mà gặp phải Thiên Đao, chỉ e còi còn chưa kịp rúc lên thì đầu đã rơi xuống đất, ta vẫn không nỡ đẩy họ vào chỗ chết”.
Nhiệm Thiếu Khanh chế giễu “Vậy sảnh Lạc Phương...”.
“Sảnh Lạc Phương giao cho Giải Ngữ và Tiêu Sầu, còn viện Thính Tùng thì để Thẩm đại hiệp và Luyện cô nương nghỉ ngơi, ban ngày tuy tất cả phải theo kế hoạch mà làm, nhưng chiều tối thì phải thay đổi, sáu nhóm người của chúng ta bắt đầu từ buổi tối cứ qua một giờ thì thay phiên một lần, luân lưu giám thị trong đình Khả Nguyệt trên tòa giả sơn này, theo thứ tự là ta ở quán Tiêu Tương, Giải Ngữ và Tiêu Sầu ở sảnh Lạc Phương, Toàn Nghĩa ở tạ Lăng Phong, Nhiệm Thiếu Khanh ở nhà Đãi Nhật, Tra bổ đầu ở gác Phi Hoa, Thẩm đại hiệp và Luyện cô nương ở viện Thính Tùng”. Toàn Tổ Vọng nhìn qua Thẩm Thăng Y và Luyện Chân Chân cười hỏi “Không biết ý hai vị thế nào?”
Luyện Chân Chân nghe nói cũng hỏi “Thẩm đại ca, ý ngươi thế nào?”
Thẩm Thăng Y hững hờ cười một tiếng, nói “Đến phiên chúng ta thì trời vừa sáng, Toàn trang chủ như thế là đặc biệt ưu đãi chúng ta, cô và ta cứ mau lẹ đáp ứng là được”.
Toàn Tổ Vọng cười lớn nói “Vẫn nghe Thẩm đại hiệp người nhanh miệng lẹ, dám làm dám chịu, bây giờ gặp được một lần, quả không phải là lời bịa đặt”.
Thẩm Thăng Y hững hờ đáp “Không biết đến lúc thì làm sao báo cho nhau?”
Toàn Tổ Vọng nói “Về việc ấy ta đã chuẩn bị rồi, vừa hết canh một sẽ có tôi tớ tới sảnh Lạc Phương báo cho Giải Ngữ và Tiêu Sầu, hết canh hai cũng sẽ có tôi tớ tới tạ Lăng Phong gọi Toàn Nghĩa, tất cả đại khái đều như thế, còn như không có câu hỏi gì khác thì mời theo ta vào xem qua một lượt”.
Thẩm Thăng Y nói “Chính là ta đang muốn biết một phen”.
“Mời”.
Buông ra tiếng ấy, Toàn Tổ Vọng là người đầu tiên sãi chân bước vào thạch thất.
Gian thạch thất này tính ra cũng rộng rãi, bốn vách đều căng màn, trên nóc là trần chạm hoa, mặt đất trải thảm Ba Tư đắt tiền.
Hai ngọn trường minh đăng bằng đồng treo trên hai bên trần, dưới ánh đèn không nhìn thấy ngọc thạch châu báu lấp lánh, chỉ thấy hai bên bày mười hai cái rương lớn, tất cả đều có ống khóa đồng.
Chẳng lẽ ngọc thạch châu báu đều nằm trong rương?
Giữa mười hai cái rương lớn ấy đặt một cái giường trầm hương, trên giường trải nệm Uyên ương ỷ hạc, đặt gối Tương tư vô hoạn, một bên có hai cái ghế, trên đặt chén hồ tạp vật, rõ ràng còn có mấy món bánh trái, mấy món điểm tâm.
Thẩm Thăng Y nhìn quanh một lượt, nhăn nhăn mũi, nói “Thạch thất này tuy trong tòa giả sơn nhưng không cảm thấy ngột ngạt, chắc có chỗ thông gió”.
Toàn Tổ Vọng gật đầu cười nói “Đương nhiên là có, nếu không người bị nhốt trong này, chẳng cần Thiên Đao phá cửa vào giết, thì cũng sẽ tự chết ngạt”.
Thẩm Thăng Y ngẩng đầu nhìn một cái, lại nhăn mũi một cái, nói “Chỗ thông gió xem ra ắt là phía trên mảnh trần chạm hoa này”.
Toàn Tổ Vọng cười nhìn y, nói “Gian thạch thất này tuy không phải tường đồng vách sắt nhưng cũng không kém gì tường đồng vách sắt, nếu yên tâm ở lại trong này, thì việc an toàn chắc chắn không phải là vấn đề”.
Không cần nói rằng câu này là nói với Tuyết phu nhân.
Tuyết phu nhân lại nhìn mấy món bánh trái tỏ ý bực tức.
Toàn Tổ Vọng chỉ làm ra vẻ không nhìn thấy, lấy trong bọc ra chìa khóa thạch thất, lần này là bốn cái.
Ngoài ra, còn có một chùm chìa khóa nhỏ hơn.
“Chìa khóa của số rương trong thạch thất đều ở đây, ta đưa cô giữ luôn”. Toàn Tổ Vọng đưa hết số chìa khóa cho Tuyết phu nhân trước mặt mọi người.
Lúc bấy giờ trên mặt Tuyết phu nhân mới lộ vẻ tươi cười.
Chìa khóa luôn luôn là tượng trưng cho sự giàu có, hiện tại cũng như nàng đã nắm giữ toàn bộ sự giàu có của Toàn Tổ Vọng.
Đó quả thật là một cảm giác khoan khoái.
“Sau khi bọn ta rời đi, cô khóa cửa thạch thất này từ bên trong, nếu cảm thấy buồn bực thì không ngại gì mở rương ra, sắp xếp lại tất cả ngọc thạch châu báu giúp ta một lượt, đó cũng là một cách giết thời giờ đấy”, Toàn Tổ Vọng cười cười ôm vai Tuyết phu nhân.
Nói cho công bằng, thì đối với Tuyết phu nhân vị Hoa Hoa Thái Tuế này tính ra cũng thương yêu chăm sóc vô cùng chu đáo.
Chỉ cần Tuyết phu nhân tươi cười thì vị Hoa Hoa Thái Tuế này khuôn mặt càng rạng rỡ, toàn thân trên dưới sung mãn sức sống, trong chớp mắt mường tượng như trẻ lại mười mấy tuổi.
Có người nói, một nữ nhân xinh đẹp có thể khiến một ông già tuổi tác như ngọn đèn trước gió thoát thai hoán cốt, phản lão hoàn đồng, câu ấy chưa chắc đã không có đạo lý.
Chỉ đáng tiếc rốt lại đó cũng chỉ là một cảm giác.
Năm tháng chẳng tha người, người đã già là đã già, cho dù trong lòng còn trẻ nhưng có rất nhiều chỗ bất kể thế nào cũng không trẻ được nữa.
Tuyết phu nhân xem ra cũng không phải là loại nữ nhân có thể dùng sự giàu có mà thỏa mãn được.
Về điểm này Toàn Tổ Vọng cũng hiểu rất rõ, nên y ra sức làm thỏa mãn lòng tự tôn của Tuyết phu nhân.
Điều khoái lạc nhất của nam nhân là làm thỏa mãn lòng tự tôn của nữ nhân.
Điều khoái lạc nhất của nữ nhân lại thường là làm tổn thương lòng tự tôn của nam nhân.
* * * * *
Cửa đã khóa từ bên trong.
Toàn Tổ Vọng nghe thấy tiếng, rốt lại đã yên tâm, y thở phào một hơi, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Sắc trời trong xanh, ánh nắng tươi sáng.
Ánh nắng mùa đông càng ấm áp, càng đáng yêu.
“Tiết trời hôm nay nhất định sẽ rất đẹp”, Toàn Tổ Vọng vui vẻ cười lớn.
* * * * *
Giữa trưa.
Ánh nắng giữa trưa lại càng ấm áp.
Tiết trời hôm nay quả thật rất đẹp.
Ánh nắng đang chiếu trên phố dài, mười mấy người chậm rãi bước trên phố.
Trương Mãnh phanh hết ngực áo, đón ánh nắng mặt trời.
Ánh nắng chiếu trên chiếc cung sắc, chiếc cung đen bóng cũng chớp chớp ánh nắng lóa mắt.
Cung đang trong tay Trương Mãnh.
Cung ở trong tay, Trương Mãnh thần thái hiên ngang, lại nhớ tới oai phong mười năm trước một ngựa ruổi Nam Sơn, ba mũi tên bắn chết con cọp dữ trong núi.
Trương Mãnh chính là lão đại của ba mươi sáu cung tiễn thủ mà Nhiệm Thiếu Khanh mời tới.
Ba mươi sáu cung tiễn thủ này tuy không đỡ nổi một đòn, nhưng cũng không phải là nhân vật không ai biết tới ở vùng Tương Ngạc, ít nhất đám bảo tiêu quanh vùng đều phải nộp cho họ một món tiền, đều hiểu cánh cung cứng của Sở Tây tam thập lục hữu đã giương lên, tên phát liên châu bắn ra, thì quả thật không dễ đón đỡ.
Tam thập lục hữu thật ra là ba mươi sáu tên cướp.
Cường đạo hiện lại biến thành bảo tiêu, Trương Mãnh nghĩ lại không nhịn được suýt phì cười.
Nụ cười vừa lộ ra đã cứng lại trên môi.
Ba mươi sáu ngọn cung cứng lần này đều bị một đao một kiếm chém gãy, đó hoàn toàn không phải là một kỷ niệm đáng để vui vẻ.
Cung gãy còn có thể nối lại, nhưng người chết thì không thể sống lại.
Một đao một kiếm ấy chỉ cần đẩy thêm về phía trước một chút, Tam thập lục hữu bọn họ hiện tại đã là ba mươi sáu người chết.
Cứ nghĩ tới chuyện ấy, Trương Mãnh lại bất giác thấy trong lòng lạnh buốt.
Nhiệm Thiếu Khanh trên mặt cũng không có vẻ tươi cười, y đi cạnh Trương Mãnh.
Sau lưng hai người là tám tên cung tiễn thủ.
Việc chia ba mươi sáu cung tiễn thủ chia làm hai toán ban ngày và ban đêm là chủ ý của Toàn Tổ Vọng, nhưng việc chia mỗi toán thành hai nhóm trong ngoài, chia nhau tuần tiễu trong viện và ngoài phố là chủ trương của Trương Mãnh.
Tuy Toàn Tổ Vọng không coi họ ra gì, nhưng họ vẫn ra sức.
Họ là có kế hoạch của họ.
Qua một góc phố, Trương Mãnh nụ cười cứng lại trên môi sau cùng đã giãn ra, y liếc Nhiệm Thiếu Khanh một cái, nói “Ngươi suy đoán quả nhiên không lầm, sau cùng quả nhiên Hoa Hoa Thái Tuế đã đem giấu Tuyết phu nhân vào kho châu báu của y”.
Nhiệm Thiếu Khanh thở dài một tiếng, nói “Với quan hệ giữa ta và Tuyết phu nhân, với tài ăn nói của ta, vốn không khó gì thuyết phục Tuyết phu nhân mở cửa, chỉ cần cửa mở ra, ta và anh em bọn ngươi tuần tiễu quanh tòa giả sơn có thể im lặng mang mười hai cái rương bên trong ra, theo đường hoa kính ra nhà Đãi Nhật mà ta canh giữ, chuyển ra khỏi trang ngay trong đêm, xa chạy cao bay, nhưng hiện tại thì không xong rồi”.
Trương Mãnh cũng thở dài một tiếng.
Nhiệm Thiếu Khanh nói tiếp “Lão già thu xếp cho các ngươi ở viện ngoài, không cần các ngươi tuần tiễu ngày đêm cạnh tòa giả sơn, như thế cho dù lúc ta trực đêm thuyết phục được Tuyết phu nhân mở cửa ra, thì bằng vào một mình ta, trong thời gian ngắn ngủi một canh giờ, làm sao mang cả mười hai cái rương ra được”.
Trương Mãnh vội nói “Lúc ngươi trực đêm bọn ta có thể lén tới cạnh tòa giả sơn tiếp ứng”.
Nhiệm Thiếu Khanh lắc đầu cười nhạt, nói “Ngươi có biết viện ngoài ở chỗ nào không?”
“Ở chỗ nào?”
“Là ngay trước viện Thính Tùng”.
Trương Mãnh lập tức biến sắc.
Nhiệm Thiếu Khanh lại thở dài nói “Mới rồi ta đã nói qua với ngươi, lão già điều hai bảo bối sống Tiêu Sầu Giải Ngữ của y qua sảnh Lạc Phương, viện Thính Tùng giao cho hai người Thẩm Thăng Y và Luyện Chân Chân coi giữ, các ngươi có nắm chắc được rằng lúc nửa đêm canh ba rời khỏi viện ngoài mà không bị họ phát giác không?”
Trương Mãnh lại thở dài, quả thật y không nắm chắc được dù chỉ nửa phần.
Nhiệm Thiếu Khanh lại thở dài, nói “Một kế hoạch chu đáo đã sắp hoàn thành, nếu sớm biết thế này, ngay từ đầu chúng ta đã không đếm xỉa gì tới họ”.
“Sớm biết à?”, Trương Mãnh lắc đầu cười gượng.
Nhiệm Thiếu Khanh cũng lắc đầu một mình “Các ngươi quả thật quá kém cỏi, lại không đỡ nổi một đòn”.
Trương Mãnh nghe thế lại không hề tức giận, cười gượng nói “Không phải bọn ta kém cỏi, mà là võ công của họ quá sức cao cường, Nhiệm lão đệ, con nhãi họ Luyện kia thì không nói, chứ võ công của Thẩm Thăng Y cho dù ngươi chưa từng nhìn thấy thì chắc cũng phải đã nghe tới rồi chứ”.
Nhiệm Thiếu Khanh gật đầu.
“Nếu chúng ta là đối thủ của Thẩm Thăng Y thì cần gì kế hoạch nữa, đã sớm xông vào đánh giết thằng đầy tớ Hoa Hoa Thái Tuế, người trong trang viện cũng tính luôn, cho đỡ phiền phức”.
Nhiệm Thiếu Khanh chỉ còn cách gật đầu.
Trương Mãnh hai hàng chân mày rậm nhướng lên, chợt nói “Đến tối thì không cần nói, họ sẽ cực kỳ cẩn thận, nhưng ban ngày thì có thể ít nhiều sơ suất”.
“Nếu thế thì sao, chỉ cần gặp một người trong bọn họ chúng ta cũng phải mất nhiều thời gian, Toàn Nghĩa, Tiêu Sầu, Giải Ngữ đều do một tay lão già giáo huấn, thằng đầy tớ Tra Tứ tuy không biết thế nào nhưng đã có tiếng danh bổ thì dưới tay ắt cũng phải có vài chiêu, một khi chạm trán, không tránh khỏi một phen đánh giết, mà như thế thì làm sao không gây ầm ĩ?”
“Nếu họ đều rời khỏi trang viện...”.
Nhiệm Thiếu Khanh nhếch mép ngắt lời “Có khả năng ấy à?”
Trương Mãnh không để ý, nghiêm trang nói “Chỉ cần Thiên Đao xuất hiện ngoài trang thì sẽ có khả năng thôi”.
Nhiệm Thiếu Khanh trên mặt đầy vẻ chế nhạo, hỏi lại “Ngươi quen Thiên Đao à?”
Trương Mãnh lắc đầu nói “Không quen”.
Nhiệm Thiếu Khanh vẻ chế nhạo trên mặt càng dày, nói “Vậy cho dù Thiên Đao đứng ngay trước mặt ngươi, ngươi cũng không biết Thiên Đao đã tới”.
“Ờ”, Trương Mãnh thừa nhận đó là sự thật.
“Đó cũng chính là nói trừ phi Thiên Đao ngựa lớn đao vàng đứng trước cổng khiêu chiến, nếu không thì tuyệt đối họ sẽ không rời khỏi trang viện, được rồi, cứ cho là có chuyện ấy xảy ra, ta và ngươi chỉ e cũng phải đứng một bên áp trận, mà cho dù có thể tìm cơ hội lỏn đi, thì ba mươi mấy người cùng tháo chạy một lúc, người bên cạnh không nghi ngờ mới là kỳ lạ đấy”.
Trương Mãnh chợt hỏi “Nếu Thiên Đao quả nhiên xuất hiện trước mặt ngươi và ta, đột nhiên tuốt đao giết người, ta và ngươi hoảng hốt trở về báo, họ vội vàng ra đánh nhau thì thế nào?”
“Nếu có chuyện như thế phát sinh, thì Sở Tây tam thập lục hữu các ngươi và ta đương nhiên không khó thừa cơ lỏn đi, nhân cơ hội ấy thực hiện kế lớn phát tài của chúng ta, vấn đề là...”, Nhiệm Thiếu Khanh nhếch mép lắc đầu “Tình hình ấy không thể phát sinh”.
“Có chứ”, Trương Mãnh phát ra tiếng cười ngụy dị.
Nhiệm Thiếu Khanh sửng sốt, nhìn nhìn Trương Mãnh.
Trương Mãnh lập tức hỏi “Thiên Đao có phải chỉ có một thanh đao thôi không?”
Nhiệm Thiếu Khanh gật đầu.
Trương Mãnh lại hỏi “Nam Cung Bình có phải là một người không?”
Nhiệm Thiếu Khanh gật đầu hỏi lại “Ngươi nói thế là có ý gì?”
Trương Mãnh không đáp, lật tay vỗ vào thanh đao đeo ở hông, lại hỏi “Đây chẳng lẽ lại không phải là một thanh đao à?”
Nhiệm Thiếu Khanh còn chưa kịp phản ứng, Trương Mãnh đã đưa tay chỉ một người đi đường, nói “Kia không phải là một người à, nếu người ấy đeo một thanh đao ở hông, ta có thể nói y là Thiên Đao không?”
“Ngươi có thể nói như thế”.
“Nếu ta tìm một người, bảo y mang một thanh đao đứng trên đường, ngươi có thể trở về báo là Thiên Đao đánh giết tới đây chưa?”
“Ờ”, Nhiệm Thiếu Khanh rốt lại đã hiểu rõ.
“Đó gọi là kế Dụ cọp rời núi đấy”. Trương Mãnh sờ sờ cằm, trên mặt đầy vẻ đắc ý.
Nhiệm Thiếu Khanh buột miệng kêu lên “Kế hay”.
“Bằng vào tài ăn nói của ngươi, đại khái có thể dụ cả bầy cọp dữ ấy ra khỏi trang viện đấy”.
“Chuyện đó thì có thể, nhưng hơi mạo hiểm”.
Trương Mãnh cười lớn “Loại người như chúng ta, không mạo hiểm thì làm sao phát tài lớn?”
“Ngươi tìm ở đâu ra người?”
“Chỉ cần chúng ta chịu bỏ ra chút tiền bạc, thì tìm ở đâu cũng ra người”.
“Quả thật người muốn kiếm tiền thì ở đâu cũng có thể gặp, có điều vừa ra tay chỉ e đã bị họ đánh ngã, cho dù ta có thể nhân lúc họ ra cửa mà lỏn đi, cho dù các ngươi có thể bên cạnh tiếp ứng bất cứ lúc nào, thì chỉ e cũng không có nhiều thời gian”.
Trương Mãnh cũng đồng ý, nói “Chỗ yếu nhất của toàn bộ kế hoạch chính là ở đây, nếu có thể tìm được một người có vài chiêu, mà lại có vài phần thông minh, có thể kéo dài thời gian cho chúng ta có được một giờ là hay nhất”.
“Loại người ấy thì khó tìm”, Nhiệm Thiếu Khanh cười gượng “Có tìm được cũng chưa chắc chúng ta đã mua được”.
“Bất kể thế nào, chúng ta cũng phải thử cách này”, Trương Mãnh ngẫm nghĩ rồi nói “Đương nhiên chúng ta đều không thể ra mặt, chuyện tìm người ta sẽ sai một huynh đệ tiến hành, sau đó trở về trang trốn núp hoặc trốn đi trước, như thế cho dù kế hoạch thất bại họ cũng không thể tra xét ra được, thậm chí có thể cho rằng đó là một âm mưu của Nam Cung Bình”.
“Được, chúng ta cứ thử xem, cho dù thất bại cũng không hề gì, lúc Thiên Đao Nam Cung Bình thật xuất hiện, có thể chúng ta vẫn có cơ hội thừa nước đục mò cá”. Nhiệm Thiếu Khanh nghĩ tới chỗ đắc ý, ngọn tập phiến bằng vàng trong tay phải bất giác đập vào lòng bàn tay trái một cái “Nhưng các ngươi cũng phải ra sức một chút”.
“Ba một ba mươi mốt, công tử ngươi hai phần, bọn ta có thể có một phần, về điểm ấy không cần lo đâu”, Trương Mãnh cười lớn.
Tiếng cười vừa vang lên đã tắt ngấm, ánh mắt của Trương Mãnh cũng ngưng kết cùng lúc với tiếng cười, chăm chú nhìn qua bên kia đường phố.
Hai con ngựa khỏe đang từ bên kia phố thong thả đi tới.
Trên ngựa là hai người trung niên, người bên trái y phục toàn thân màu tía, bụng phưỡn ra, người bên phải thân hình cực kỳ cao gầy, cổ cũng không phải là ngoại lệ, toàn thân mặc áo hoa lốm đốm, quả thật rất giống một con gà rừng.
Người áo hoa trên đầu vai trái lộ ra hai chuôi kim trảo, người áo tía bên hông đeo một thanh trường đao.
“Đao tới rồi”, Trương Mãnh đột nhiên quay qua Nhiệm Thiếu Khanh nở một nụ cười ngụy dị, cười một tiếng rồi lập tức quay lại gọi tám cung tiễn thủ sau lưng, nói “Chặn họ lại”.
“Vâng”, tám cung tiễn thủ ứng tiếng sấn lên, lão đại đã sai bảo, đương nhiên họ phải tuân lệnh.
Sấn lên được hai trượng, tám cung tiễn thủ dàn ra giữa phố, cung cầm ở tay, tên trên dây cung, mũi tên nhất tề chĩa vào hai con ngựa đang từ trước mặt đi tới.
Đó chẳng qua chỉ cách bốn năm trượng, hai người trung niên áo tía áo hoa lẽ nào lại không nhìn thấy, không hẹn mà trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc.
Người áo hoa lập tức quay qua nói “Tử Cáp, ngươi có quen họ không?”
Người áo tía ứng tiếng cười, nói “Bọn vô danh tiểu tốt này, ai mà quen họ. Ngươi quen à?”
“Đã là vô danh tiểu tốt mà ngươi còn hỏi ta à?”, người áo hoa the thé cười lớn.
Giọng nói ấy, tiếng cười ấy giống như một con gà bị đạp lên cổ.
Người áo tía lập tức thở dài một tiếng, nói “Ngươi có biết bình sinh ta sợ nhất là hai chuyện gì không?”
“Hai chuyện gì?”
“Một là tiếng Hồng Lang kêu, hai là tiếng ngươi cười”.
Người áo tía câu nói vừa dứt, hai con ngựa đã tiến thêm gần hai trượng.
Khoảng cách đã không còn đầy ba trượng.
Trương Mãnh lập tức quát lớn một tiếng “Đứng lại!”
Câu nói chưa dứt, Hoa Kê và Tử Cáp đã kìm ngựa lại.
Trương Mãnh tiếp theo lại quát “Các ngươi là ai?”
Hoa Kê ánh mắt lướt qua bọn Trương Mãnh một cái, nói “Ngươi không có tư cách hỏi đâu”.
Trương Mãnh không tức giận mà cười, cười khẽ hỏi “Vậy thì đi đâu đây?”
“Toàn gia trang!”, lần này là Tử Cáp trả lời.
Giọng nói của Tử Cáp so với Hoa Kê vẫn dễ nghe hơn, thái độ cũng hòa hoãn hơn.
Một con gà một con bồ câu này lại muốn tới Toàn gia trang.
Trương Mãnh bất giác sửng sốt, hỏi tiếp “Toàn gia trang nào?”
Tử Cáp khuôn mặt tròn tròn từ từ nở nụ cười, nói “Theo chỗ ta biết, ở trấn Lạc Mã chỉ có một Toàn gia trang của Hoa Hoa Thái Tuế Toàn Tổ Vọng”.
“Các ngươi là bằng hữu của Toàn trang chủ à?”
Hoa Kê hỏi lại “Còn các ngươi là người của Toàn Tổ Vọng à?”
“Bọn ta chính là người của Toàn trang chủ”.
Tử Cáp hững hờ cười nói “Nhưng bọn ta lại không phải là bằng hữu của Toàn trang chủ”.
“Vậy là địch nhân à?”
Tử Cáp thở dài một tiếng, nói “Ta sợ nhất là nghe từ ấy, con người ta trước nay chủ trương hòa bình”.
Trương Mãnh lại sửng sốt, kế đó lại hỏi “Chẳng lẽ ngươi là thanh đao ấy sao?”
Tử Cáp ánh mắt rơi xuống thanh đao bên hông, nói “Ta quả thật không muốn dùng đao, chỉ đáng tiếc sư phụ ta chỉ biết dùng đao, chỉ dạy ta dùng đao”.
“Ủa, đao hay”.
“Ngươi còn chưa thử qua lần nào, làm sao biết đao hay”, Tử Cáp cười lớn.
Trương Mãnh lập tức nghiêm mặt, chợt liếc tám cung tiễn thủ, nói “Người đã tới rồi, còn chờ gì nữa?”
Tám cung tiễn thủ ứng tiếng, sắc mặt trở thành lạnh băng.
“Phóng tên!”, Trương Mãnh lập tức quát lớn một tiếng.
Tiếng dây cung bật vang, tám mũi tên sắc vù vù vù vù bắn vào hai người Hoa Kê, Tử Cáp.
Mũi tên thứ nhất bắn ra xong, mũi tên thứ hai đã mau lẹ lắp vào cung.
Mũi tên thứ hai vừa sắp rời dây cung nhưng chưa rời dây cung, một ánh đao trắng như dải lụa đột nhiên lăng không chém xuống.
Tám cung tiễn thủ vừa thoáng thấy ánh đao, tiếng la hoảng chưa tắt, hai cái đầu người đã rơi xuống đất.
Đao bay máu bay, trong chớp mắt lại hai cái đầu người nữa bay lên không.
Hai cái đầu người ấy còn chưa rơi xuống, trên không lại có thêm hai cái đầu người bay lên, ánh đao đồng thời hạ xuống, hai cung tiễn thủ còn lại vừa la hoảng bỏ chạy, ánh đao đã bay tới ngang lưng.
Hai người lập tức biến thành bốn mảnh.
Một thanh khoái đao mau thật, một người chủ trương hòa bình hay thật!
Máu rưới trên mặt đất, Tử Cáp ôm đao thở dài giữa bãi máu.
Tên còn chưa bắn tới, thân hình y đã rời khỏi yên ngựa bay ra hai trượng, lăng không hạ xuống, đao chém tám người.
Hoa Kê thân thủ cũng hoàn toàn không kém Tử Cáp, thân hình tuy vẫn trên yên ngựa, nhưng tám mũi tên sắc bắn tới không biết thế nào đã hoàn toàn bị y chụp hết vào hai bàn tay.
Hai tay Hoa Kê chập lại một cái, chát một tiếng, tám mũi tên ứng tiếng gãy đôi, biến thành mười sáu đoạn.
Nhiệm Thiếu Khanh tròn mắt, Trương Mãnh bên cạnh vẫn còn lên tiếng được, quát lớn “Thằng đầy tớ giỏi lắm, có giỏi thì đừng chạy, bây giờ bọn ta sẽ mời Thẩm Thăng Y Thẩm đại hiệp ra”.
Câu ấy vừa buông ra, hai người bọn họ đã cách đó một trượng.
Nhiệm Thiếu Khanh hoàn toàn không chậm hơn Trương Mãnh.
Hoa Kê, Tử Cáp cũng không đuổi theo, ngẩn ra tại đương trường.
“Thẩm Thăng Y à? Tại sao Thẩm Thăng Y lại tới Toàn gia trang?”, Tử Cáp lẩm bẩm nói một mình, đột nhiên một chiêu Lý Ngư Đảo Xuyên Ba lật người ngồi lại trên ngựa.
Hoa Kê lập tức nói “Ngươi tự xưng tin tức linh thông, sao lần này lại hoàn toàn không biết gì?”
Tử Cáp khẽ chép miệng nói “Trước đây ta nhận được tin, nói y ở Tương Dương giết chết ba Đường chủ trong Hắc Sa ổ, đang định điều tra hành tung của y thì tin tức bên này lại đưa tới, nói Thiên Đao tới Toàn gia trang báo thù. Tiền Khởi, Thôi Hạo, Quy Thập Bát chẳng qua chỉ là thân phận Hương chủ Đường chủ, Bốc Khiếu Hổ lại là đứng đầu Bạch Hổ ổ trong Thập nhị liên hoàn ổ chúng ta, cân nhắc nặng nhẹ thì đương nhiên phải coi việc ở đây quan trọng hơn, ta chỉ có ý điều tra nơi hạ lạc của Thiên Đao nên mới bỏ qua thằng tiểu tử ấy, không nghĩ tới chuyện y trên đường nam hạ lại tới chỗ này, cũng hay, cũng hay”.
“Đâu phải chỉ cũng hay, phải nói là rất hay, chúng ta cứ chờ y ra đây, đòi món nợ kia luôn”, Hoa Kê rít lên.
“Ngàn vạn lần không nên!”, Tử Cáp vội cản trở “Võ công của tiểu tử ấy hoàn toàn không phải kẻ tầm thường có thể sánh được”.
“Ngươi đừng đề cao oai phong của kẻ khác, làm giảm oai phong của mình chứ”.
“Đừng nói như thế, mục đích của chúng ta tới đây lần này là đối phó với Thiên Đao, Bốc Khiếu Hổ cũng chết dưới đao của Thiên Đao, đủ thấy Thiên Đao hoàn toàn không dễ đối phó, lại thêm Thẩm Thăng Y, ngươi và ta làm sao đối phó”.
“Chưa chắc đã vừa khéo như thế, hai người bọn họ lại đồng thời xuất hiện”.
“Thế vạn nhất vừa khéo như thế thì sao?”
Hoa Kê im bặt.
Tử Cáp ngẫm nghĩ rồi nói “Cho nên ta cho rằng cứ tạm thời tránh mũi nhọn là hay”.
Hoa Kê đảo mắt một cái, đang định nói gì đó, Tử Cáp đã nói tiếp “Lần này Thiên Đao tới Toàn gia trang báo thù, Thẩm Thăng Y dường như lại là ra sức cho Toàn Tổ Vọng, hai bên gặp nhau, chưa biết chừng sẽ có một trận ác đấu, chính là cái gọi là Ngao cò tranh nhau ông câu được lợi, lúc ấy bọn ông câu chúng ta mới ra mặt, như thế ắt bỏ sức một nửa mà thu công gấp đôi, thò tay là bắt được cũng chưa biết chừng”.
Hoa Kê gật đầu lia lịa, lại hỏi “Vậy hiện tại chúng ta nên đi đâu?”
Tử Cáp ngẫm nghĩ rồi nói “Phấn Báo ở gần đây, chúng ta cứ tìm Phấn Báo trước, như thế một là có thể tạm thời tránh mũi nhọn, hai là có thể tăng thêm một phần thực lực, nhất cử lưỡng tiện, tại sao không vui vẻ mà làm?”
Hoa Kê lập tức cười lớn, nói “Ngoài một gà một bồ câu còn thêm một báo, nếu như thế mà cũng không đối phó được với một thanh Thiên đao, một Thẩm Thăng Y, thì bảng hiệu sơn đen thiếp vàng của Thập nhị liên hoàn ổ chỉ e phải cất đi thôi”.
Tử Cáp cũng cười lớn.
Trong tiếng hú dài, một gà một bồ câu nhất tề quay đầu ngựa phóng đi.
Thanh Long Bạch Hổ, Chu Tước Huyền Vũ, Ngân Bằng Kim Phụng, Phấn Báo Hồng Lang, Hoa Kê Tử Cáp, Cẩm Lý Hắc Sa, Thập nhị liên hoàn ổ tên gọi khác nhau vì Ổ chủ khác nhau chứ thứ tự cũng hoàn toàn không phân chia trên dưới, kiếm của Thanh Long, quyền của Bạch Hổ, chỉ của Chu Tước cố nhiên danh động giang hồ, nhưng Tỏa Tâm hoàn của Diêu Thao ổ Phấn Báo, kim trảo của Hướng Nhất Đề ổ Hoa Kê, khoái đao của Lăng Vũ ổ Tử Cáp, người giang hồ cũng đều nghe tên biến sắc.
Những người đứng đầu Thập nhị liên hoàn ổ trước nay phần lớn đều ngồi trấn trong ổ, nhưng bồ câu đưa thư của ổ Tử Cáp bay khắp thiên hạ, nên tin tức của Tử Cáp đặc biệt linh thông, y muốn tìm Hoa Kê, Phấn Báo lại càng dễ dàng.
Một gà một bồ câu một báo cùng tới, hợp sức ba người, muốn đối phó với Thẩm Thăng Y và một thanh Thiên đao tuy vẫn hiềm không đủ, nhưng nếu trước đó Thẩm Thăng Y tranh phong với Thiên đao thì rất khó nói.
Hai cọp đánh nhau ắt có một con bị thương.
Ngao cò tranh nhau, người thu lợi nhất định là ông câu.
* * * * *
Vòng qua góc phố, Trương Mãnh và Nhiệm Thiếu Khanh tính ra đã yên lòng.
Thanh khoái đao kia hoàn toàn không đuổi theo, họ được an toàn rồi.
Trương Mãnh thở hắt ra một tiếng, nói “Ta đã sớm nhận ra họ hoàn toàn không phải dễ chơi”.
Nhiệm Thiếu Khanh nghe thấy bất giác trong lòng lạnh buốt.
Trương Mãnh nói thế cũng như nói vì y đã sớm nhận ra Hoa Kê Tử Cáp hoàn toàn không phải dễ chơi nên hoàn toàn không xông lên, chỉ gọi tám tên cung tiễn thủ tùy tùng xông lên.
Dường như vị lão đại này đúng là khiến người ta phát sợ.
“Như thế lại hay”, Trương Mãnh nói tiếp “Ngươi và ta cứ theo kế hoạch mà làm, ta đi thông tri cho các anh em khác tập hợp chung quanh tòa giả sơn, ngươi đi thuyết phục bọn Thẩm Thăng Y, sau buổi cơm trưa ta thấy họ còn trong đại sảnh, hiện chắc cũng vẫn ở đó”.
“Ờ”, Nhiệm Thiếu Khanh ứng tiếng gia tăng cước bộ.
Trương Mãnh vẫn còn nói “Quả thật thanh đao ấy cũng rất có khả năng chính là Thiên Đao”.
* * * * *
“Thiên Đao!”
Toàn Tổ Vọng cả sợ đứng bật dậy, nhưng lại lập tức ngồi xuống.
Trong đại sảnh hiện tại chỉ có một mình Toàn Tổ Vọng.
Nhiệm Thiếu Khanh tuy hơi thất vọng nhưng không hề lòng tàn ý lạnh, y biết chỉ cần thuyết phục được Toàn Tổ Vọng thì không khó gì có thể khiến Toàn Tổ Vọng điều động những người khác.
Tài ăn nói của y quả thật cũng không kém, Tử Cáp bốn đao giết chết tám cung tiễn thủ, nhưng từ miệng y nói ra chỉ còn hai đao.
Toàn Tổ Vọng nghe thấy cũng biến sắc.
Nhiệm Thiếu Khanh vội nói “Họ có hai người, hiện tại đang ở ngoài phố”.
Toàn Tổ Vọng chợt hỏi “Còn người kia là ai?”
“Chắc là trợ thủ mà Thiên Đao mời tới”.
“Còn có trợ thủ à?”, Toàn Tổ Vọng ngẫm nghĩ rồi chợt vỗ tay một cái. Hai a hoàn đứng hầu một bên ứng tiếng bước lên. Toàn Tổ Vọng dặn “Hai người các ngươi lập tức tới gác Phi Hoa, sảnh Lạc Phương, tạ Lăng Phong, viện Thính Tùng...”.
Nhiệm Thiếu Khanh bất giác trong lòng cả mừng. Nhưng y mừng không khỏi quá sớm, vì đoạn mà Toàn Tổ Vọng nói tiếp lại không phải là lời y muốn nghe.
“Thông tri một tiếng cho Thẩm đại hiệp, Tra bổ đầu, cả Tiêu Sầu, Giải Ngữ, Toàn Nghĩa là Thiên Đao đã tới, phải cẩn thận đề phòng”.
Nhiệm Thiếu Khanh trái tim bất giác chìm xuống, buột miệng nói “Tại sao không ra phố đối phó với họ?”
Toàn Tổ Vọng cười nói “Mục đích của chúng ta chỉ là cản trở Thiên Đao giết người, chứ hoàn toàn không phải là liều mạng với Thiên Đao”.
“Nhưng bọn Thiên Đao đang đứng ngoài phố chờ chúng ta ra!”
Toàn Tổ Vọng nói “Cứ để họ chờ”.
Nhiệm Thiếu Khanh nói “Chúng ta mà không ra, biết đâu họ sẽ xông vào giết người”.
“Lúc nào họ vào giết người sẽ tính, lấy tĩnh chế động, lấy nhàn đợi nhọc, há không phải là thượng sách trong binh pháp sao?”
Nhiệm Thiếu Khanh lại vội nói “Họ giết tám người của chúng ta rồi”.
“Ngươi là nói bọn cung tiễn thủ à?”
Nhiệm Thiếu Khanh nói “Chúng ta không thể để họ chết uổng dưới đao của Thiên Đao”.
“Không tự lượng sức mình, gượng gạo ra đánh, có chết sạch cũng đáng kiếp, mà nói lại, nếu quả thật bọn họ chết sạch, thì chúng ta bị ảnh hưởng gì nào?”
Nhiệm Thiếu Khanh không trả lời được, vì quả thật chuyện đó không ảnh hưởng gì tới Toàn Tổ Vọng.
Toàn Tổ Vọng lập tức buông tiếng cười, nói “Chúng ta chỉ phải lo cho sự sống chết của một người, một người thôi, là Tuyết phu nhân!”
Nhiệm Thiếu Khanh chỉ đành thở dài trong lòng. Kế hoạch của Trương Mãnh tuy hay nhưng có một chỗ sơ hở rất lớn. Nhiệm Thiếu Khanh hiện tại đã biết chỗ sơ hở ấy ở đâu. Y quên mất Toàn Tổ Vọng là một người thế nào.
Trương Mãnh cố nhiên tàn ác, nhưng Toàn Tổ Vọng cũng tàn ác như thế.
Toàn Tổ Vọng lại nói “Ngươi cũng trở về nhà Đãi Nhật, cẩn thận một chút”.
Nhiệm Thiếu Khanh chỉ đành gật đầu, chỉ đành lui ra, khuôn mặt vẫn có thể nở được nụ cười, nhưng là cười gượng.